| |
Một ngày nào đó, khi
nhẹ bước trên đường phố vắng thưa người, vài tia nắng ấm đọng lại
trên má làm cảm thấy nhột nhạt, lắng nghe tiếng lá vàng rơi nhè
nhẹ, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc bồi hồi rất lạ, cảm thấy
cô đơn, lẻ loi, nhớ đến một hình bóng ai, muốn gặp người đó dù chỉ
là từ rất xa và chỉ trong giây phút nhưng lại thẹn thùng và chẳng
dám, tự hỏi có phải mình đã yêu ?.... |